|
… Ði dọc quốc lộ 1, từ ngã ba Liên Hương đến Vĩnh Hảo, bạn có thể nhìn thấy một hòn đảo màu vàng pha lẫn xanh lá cây nổi bật giữa biển cả. Nhìn xa giống như một tàu sân bay sừng sững. Ðó là một đảo vắng cách bờ khoảng 10km, tên gọi trên bản đồ là cù lao Câu (hoặc đảo Cái Hồn), dài khoảng hơn 1.500m, đoạn rộng nhất khoảng 700m. Tùy theo mùa, bạn có thể ra đảo mất nửa giờ bằng ghe tại một trong ba điểm hẹn: Vĩnh Hảo, Phước Thể, Bình Thạnh (Cổ Thạch).
Trên đường lướt sóng ra đảo, thỉnh thoảng bạn gặp từng đàn cá phóng lên khỏi mặt nước khoe ánh bạc lấp lánh như một nghi thức đón khách của vua thủy tề. Hãy cho ghe dạo một vòng quanh đảo, thỏa thuê quan sát hòn đảo giống như một hàng không mẫu hạm lâu nay chỉ thấy từ xa này. Cù lao Câu là một bình nguyên phẳng, cao hơn mặt nước biển khoảng 7m. Mùa mưa cỏ xanh mượt như một sân golf lý tưởng. Mùa nắng cỏ úa, chỉ sót lại từng mảng xanh kiên cường của những loại cây chịu đựng sáu tháng liền không một giọt mưa. Giữa trung tâm đảo là cụm đá ba ngọn, nhìn xa cứ ngỡ đài chỉ huy của chiến hạm. xung quanh đảo hàng trăm ngàn khối đá hình thù và màu sắc độc đáo. Kia là chú cá heo đang há miệng chào khách. Kia là từng đàn rùa biển khổng lồ trong vũ điệu đoàn tụ. Xa kia là hà mã, là khủng long biển... và thích điểm nào, bạn cho ghe tấp vào điểm đó rồi dùng thuyền thúng đổ bộ lên đảo … “
Đó là những thông tin chúng tôi vô tình “ lựơm được” khi đang lang thang, đào bới , lục lọi tìm kiếm điểm câu trên NET, đọc qua những dòng này tự nhiên tay chân ngứa ngáy, nhóm máu “C“ (máu ... Cá đó !) trong người lại sôi sùng sục, “bệnh câu“ trong người chắc là lại tái phát ! Chúng tôi quyết tâm thiết kế chuyến đi: CÙ LAO CÂU - BIỂN CÀ NÁ.
4h sáng ngày 25/09, chúng tôi gồm 3 con nghiện câu: Anh Thịnh, Tân, Mai Hương và 4 người người bạn thích xem hơn là câu cùng mớ đồ nghề đủ chất đầy 1 chiếc xe, khăn gói lên đường ...
9h biển Cà Ná mơ mộng hiện ra trước mặt như muốn hớp hồn chúng tôi. Biển xanh như có ai đó làm đổ mực, nước trong nhìn thấy tận đáy. Ai nấy đều háo hức. Mê quá. Chúng tôi nhanh chóng tấp vào khách sạn Cà Ná. Anh Nam, quản lý khách sạn, rất niềm nở đón tiếp, có lẽ là do gọi điện trước và cũng có lẽ là do chúng tôi là khách duy nhất ở lại qua đêm ! Anh Nam còn liên tục giục chúng tôi cất đồ đạc và còn tận tình dẫn chúng tôi đi liên hệ tàu ra đảo.
Chúng tôi lại khởi hành đến .. Đồn Biên Phòng 420 tỉnh Ninh Thuận. “Ủa ? Có đi lộn không anh Nam ?“ - ai đó ngơ ngác hỏi ... “Các bạn yên tâm, ở đây chỉ tàu của Biên phòng mới ra đó được, khu Bảo Tồn mà !” Anh Nam trả lời chắc nịch rồi anh dẫn chúng tôi giới thiệu với anh Hoàng. Anh Hoàng nhìn chúng tôi rồi nói “Hôm nay chắc không ổn rồi, chở các bạn ra đó tham quan chưa chắc các bạn chịu nổi chứ nói gì câu với kéo ! Hôm nay sóng khiếp lắm !“. Thấy mọi người sắp “xìu” anh Hoàng liền nói: “Nhưng các bạn muốn câu tôi sẽ dẫn các bạn đi các đảo gần đây câu , tối hôm qua tôi mới làm 9 con cá Hồng, mỗi con chừng ký à ! “. Té ra tay này đồng môn rồi, đúng là “ý giời - ở hiền gặp cá to" mừ ! Mọi người hăng hái trở lại chuẩn bị đồ đạc lên chiếc ca nô cao tốc của anh Hoàng.
Chiếc ca-nô xé gió lướt như tên bắn lao vun vút hướng ra đảo. Anh Thịnh và anh Tân khí thế ráp cần đóng thẻo rôm rốp. Không khí hừng hực quá, thích quá. Gió xé 2 bên tai, ai nói nấy nghe, cần ai nấy lo, chừng nửa tiếng sau, chúng tôi đến được đảo hoang. tàu chưa kịp neo, mồi của chúng tôi đã được .. neo trước ! Mồi hà, mồi tép, mồi cá đối được thi nhau liệng xuống. Nhưng cả tiếng trôi qua cũng chắng được con nào, tôi mới lo lo, nhưng tôi ngầm hiều lý do rồi, hôm nay nước ươn (nước kém) ! Mặc dù trước khi đi đã coi lịch cả chục lần rồi nhưng vẫn cứ đi, thế mới điên chứ ! Anh Hoàng điều khiển ca-nô đổi vị trí liên tục, miệng lầm bầm: ” Chắc cá thấy chiếc này cần câu nhiều qúa nên dông tuốt !”. Một lát sau anh lại phán “Thôi đi rê cá Nhái đi , vui lắm !“. Hi hi... "Mới nghe đã khóai rùi, đi đi anh ... nhanh nhanh !!!", tôi nói luống cuống, chỉ sợ anh Hòang đổi ý. Chiếc ca nô tăng tốc hướng ngược về lại … đất liền !
Đó là một cầu cảng thuộc khu vực Cảng Muối của Cty Muối Ninh Thuận. Chạy từ xa chúng tôi thấy 4, 5 tay câu Đài cơm gạo đang khí thế đứng rê. Anh Hoàng cho neo sát cầu, trong khi mọi người lồm cồm leo lên cầu, anh Thịnh và anh Tân tranh thủ làm vài đường bằng mồi .. Hà đỏ ! Nói thiệt là chúng tôi có có biết ất giáp gì, có thấy mặt mũi con cá Nhái này bao giờ đâu mà biết câu vớ chả rê ! Ấy thế mà “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ !“, anh Tân vừa kéo mồi lên để định lên cầu thì 1 con cá Nhái lao theo táp con .. Hà và dĩ nhiên là dính cả lưỡi vô bụng, kèm theo khuyến mãi 1 con sâu biển to tướng ngay đầu thẻo ! Thế mới kinh ! Thế mới kinh !
Được con đầu tiên ai cũng phấn khởi, ngó lên cầu các tay câu chuyên nghiệp đang làm lia lịa, cứ 5 phút kéo lên 1 con, có những tay câu còn non chọet vậy mà quăng rê thấy mà chóng mặt, toàn là câu Đài (bát) bằng ngọn tầm vông mới ghê chứ !
Nhưng mà họ rê bằng cái cục gì mà “lọa” thế ?! Chúng tôi quyết định leo lên nghiên cứu và làm quen được anh Sáu thổ địa, là dân ghiền câu nặng chỉ câu đem về ăn chứ không bán ! Anh tận tình hướng dẫn cách làm thẻo, cách rê con cá Nhái ... ai nấy há hốc mồm mà nghe vì lần đầu tiên chúng tôi chứng kiến kiểu câu rê KHÔNG LƯỠI độc đáo và vô cùng hiệu qủa, họ gọi bộ thẻo này là : BÙ QUẸT CÁ NHÁI ?!
Bộ thẻo này dựa theo nguyên lý chống rối dây của “cần đảng“, phao được làm bằng gỗ thông, đáy được khoét và đổ chì cho nặng để ném xa, đoạn dây gân được khéo léo nối 2 đầu với khóa chống xoắn và thẻo dây chính. Thẻo chính dài lê thê từ 4-6m, cuối cùng thẻo này không có cái lưỡi nào cả mà là 1 dải tua bằng len dài cỡ 10cm được nhuộm màu xanh ngọc. Anh Sáu giải thích là khi rê dải tua này sẽ giống như con cá Suốt đang chạy, con cá Nhái sẽ lao theo và táp. Với bộ răng lởm chởm dày đặc như cây lược chải chí của tui thì dải tua sẽ rối một nùi ngay tại mỏ như bị ai cột lại và thế là có giãy giụa cấp mấy con cá cũng ngoan ngoãn nằm gọn trên bờ. Như vậy mỗi con lên bờ sẽ hy sinh 1 dải tua, hèn chi mà trong túi ai cũng có 1 nùi dải tua này. Thấy mọi người còn nghi ngờ anh Sáu tặng luôn bộ thẻo và 1 mớ tua để câu và hối chúng tôi nhanh lên sắp hết giờ của nó rồi. Thế là tôi, anh Thịnh, anh Tân liền thay phiên nhau rê, qủa thiệt bộ thẻo này lợi hại, ném xa, ném gần, hất tới, hất lui mà không bao giờ bị rối dây, phao gỗ lướt trên sóng y như lướt ván nghệ thuật, lần luợt 1 em, 2 em, 3 em … cũng thay phiên nhau bay lên bờ !
Cá Nhái ở đây tuy không lớn, dài dộ 50 – 60cm nhưng lại rất nhiều. Dân cơm gạo treo cả giỏ lớn rọng dưới chân cầu, trong khoảng một tiếng chúng tôi cũng rê được hơn chục con, nắng bắt đầu ngả màu, anh Sáu ra về hẹn chúng tôi tối nay đến đây câu mực, đông vui như hội ! Chúng tôi gửi tặng anh vài bịch lưỡi câu kỷ niệm. Cầu tàu lúc này chỉ còn 3 con nghiện đang cố đấm ăn xôi, xôi đâu không thấy chỉ thấy đàn cá đã im lặng … Mai Hương tiếc rẻ :“Ước gì mình ra đây sớm nhỉ …“ !
5h chiều chúng tôi xuống ca-nô trở về. Ai nấy đã thấm mệt, mớ cá được đem vô nhà bếp của khách sạn làm liền 2 món đặc sản của cá Nhái: Gỏi và Lẩu chua. “Ôi , ngon tuyệt ! Y như thịt cá Thu ...“, ai cũng tấm tắc vừa khen vừa chèo lấy chèo để. Đói qúa, cái gì lúc này mà chẳng ngon !
7h tối anh Hoàng lại có mặt, lần này không phải trên ca nô mà trên xe honda. Anh nhiệt tình theo chúng tôi dẫn đường vào cầu cảng. Lại con đường đau khổ ngày nào hiện ra, đường dẫn ra biển dài gần 5 cây số đang nâng cấp sửa chữa toàn là đất và cát cao như núi, xẻ ngang, xẻ dọc túa xua, nếu không có anh Hoàng chắc chúng tôi cũng đành bó tay luôn ! Nhưng vừa gần đến cầu bị một cái barrier chắn ngay trước mặt, chốt gác không một bóng người, đang lay hoay tìm đường thì anh Sáu thổ địa cũng vừa đến, anh Sáu nhanh nhảu dẫn chúng tôi đi vòng, rồi cũng đến được cầu.
Không khí ở đây y như đi trẩy hội: già trẻ, bé lớn kể cả những cặp trai gái dắt nhau ra cầu vừa nói chuyện vừa câu Mực. Hôm nay còn có cả những tay câu mực đánh xe 12 chỗ bảng số 85 từ Phan Rang ra câu nữa, kinh chưa ! Đúng là nơi đây thật lý tưởng: trăng thanh, gió vô cùng mát, ai cũng như ai, những con tôm giả có 2 vạch lưng phát sáng được thả xuống, chốc chốc 1 chú Mực nang lại được kéo lên, cả nhóm xúm lại xem, bàn tán xì xào. Các tay câu Phan Rang còn câu được 2 con cá Chìa Vôi nhỏ !
Chúng tôi cũng ra ném cần hăng say nhưng cuối cùng thấy hơi bất tiện vì vướng dây câu mực nhiều qúa, đành ngồi giao lưu với mọi người. Chợt anh Hoàng rỉ tai “.. còn 1 điểm câu cá Hồng ngon lắm mà ít người biết.. “. Wah ! Chỉ chờ có thế, chúng tôi âm thầm rút lui về khách sạn, anh Hoàng lấy xe honda chở anh Thịnh và anh Tân bắt đầu một hành trình mới – Câu cá Hồng !
10h đêm chiếc Honda luồn lách, len lỏi giữa đêm khuya như đi ăn trộm, điểm đến là mũi kè chắn sóng bảo vệ khu bến cảng của ngư dân, gần ngay đồn Biên Phòng. Anh Hoàng lúc này mời lôi ra 1 bịch trùn biển mà ở đây người ta gọi là “con Giời“, móc mồi cho chúng tôi. Ba người ngồi 3 hướng trên các trụ khối bê tông 3 chiều rất lớn. Rất khác không khí ở cầu, ở đây sóng rất lặng, mặt biển êm như mặt hồ, gió nhè nhẹ, nước trong veo, ánh trăng soi thấy cả đáy biển xung quang chỗ ngồi, không một tiếng động, qủa thật là chúng tôi chưa bao giờ được cảm giác ngồi câu ngoài biển như vậy.
Anh Hoàng vừa ném mồi sau cùng thì: .. phựt, đầu cần nhịp mạnh, anh nhanh tay kéo vào, chú cá giãy giụa đánh nước đùng đùng xé tan bầu không khí tĩnh lặng: một chú cá Hồng trắng cỡ hơn nữa ký được lôi lên. Anh Hoàng giơ cao lên, anh Thịnh và anh Tân chỉ có trố mắt mà nhìn, con cá giãy dụa rồi … sút dây nhảy cái đạch xuống biến mất dạng ! Đang ngồi tiếc thì cần của anh Thịnh nhịp …. phặt .. phặt ... lần này do chưa có kinh nghiệm nên anh Thịnh “đóng” hơi sớm, thế là lại vuột mất. “Anh phải chờ nó ăn sâu một chút rồi giật, cá này ở đây ngộ vậy đó, nó ngậm nuốt từ từ, phải nhịp cái thứ 2 mới giật” anh Hoàng cặn kẽ dặn dò. Một lát sau anh Tân làm đúng bài sau khi cũng giật sổng vài con liền, kéo lên 1 con Hồng đỏ tươi. Trong khoảng 2 tiếng 3 người kéo lên tổng cộng 8 tám con, chưa kể các con đã sổng, con lớn nhất cỡ 1kg do anh Hoàng câu được, nhỏ nhất khoảng nữa ký ! Trúng đậm rồi !
12h đêm, 3 người bắt đầu bước vào giây phút im lặng đáng sợ, anh Hoàng nói nếu lúc nãy mình ra đây sớm là ngon rồi ! Để bớt buồn ngủ chúng tôi ngồi xúm lại tán dóc, đến lúc này chúng tôi mới biết anh Hoàng là Đồn Phó Đồn biên phòng. Nữa tiếng tán gẫu trôi qua, anh Hoàng lại nghĩ ra một kế hoạch mới: về doanh trại nấu cháo cá ăn ! “Vụ này có lý à nghe !” anh Thịnh nói. Chúng tôi cấp tốc thu dọn về doanh trại.
12h45 đêm, ba anh lính trẻ được triệu tập cấp tốc ể .. nấu cháo cá ! Toàn bộ số cá Hồng được đem nấu cháo hết. Anh Hoàng tâm sự : “Các anh em ở đây quen rồi, hễ mà thấy tôi cầm cần đi thì thế nào tối đó cũng có cháo cá ăn, câu cải thiện đời sống mà .. ! “ mọi người cười ồ .. Căn phòng ăn tập thể của doanh trại đơn giản gồm vài cái bàn và ghế nhựa cũ kỹ, 2 bóng đèn vàng được thắp sáng lên, chén đũa được dọn ra sẵn. Anh Hoàng ưu tiên 2 cái chén còn nguyên lành cho anh chúng tôi, còn lại đều sứt đầu mẻ cạnh. Lát sau anh lính khệ nệ bưng nồi cháo ra, cái nồi đen sì do nấu bằng củi nhìn như nồi cám heo ! Ấy vậy mà sao ngon lạ lùng, dù rằng cháo có mùi khói nhưng cũng không át nổi mùi cá thơm ngon và ngọt. Ai cũng húp xì xụp kể cả 3 chàng lính trẻ. Không rượu, không bia, không nhạc chỉ có chúng tôi đang chiến đấu cùng nồi cháo bự chảng giữa đêm khuya thanh vắng, trong một căn phòng đầy ắp tiếng cười giòn giã …
Chia tay lưu luyến với anh Hoàng, mãi mãi chúng tôi không thể nào quên mùi vị của nồi cháo khuya ấn tượng nhất trong đời và sự nhiệt tình của những người bạn mới quen. Về tới khách sạn gần 3h sáng, ai cũng đang nằm ngủ lăn quay, anh Thịnh và anh Tân cũng ngã ra giường nằm sóng soài, thiếp đi mà trong lòng vẫn còn nhớ về cá Nhái, cá Hồng và … nồi cháo !
Sáng hôm sau chúng tôi thu dọn đồ nghề sau khi đã tắm biển một trận no nê và cũng không quên tranh thủ quăng cần cho sướng tay. Chia tay với Cà Ná, chúng tôi thong thả tiến về … Sài Gòn
Mai Hương
|