Kỷ niệm từ Huế

So với các bạn, mình chưa đi được nhiều nơi lắm nhưng sẽ mạo muội kể ra đây những kỷ niệm của bản thân. Xin được bắt đầu từ Huế.
Có một người vô cùng yêu Huế, chỉ đơn giản bởi vì người ấy yêu những gì thân thuộc xung quanh mình. Người ấy đã không thể hiểu được bản thân nếu không có những "một ngày bỗng thấy yêu thương loài người" và những "trái tim cho ta nơi về nương náu" của Trịnh. Trịnh là người con của Huế. Và Huế vì thế cũng giống như một vùng đất cần phải tìm về. Và cũng bởi vì mẹ nữa. Không có nhiều cuộc chuyện trò giữa mẹ và con như sự đời cần phải thế, chỉ có những tâm sự thỉnh thoảng. Và với một người con gái hơn 18 tuổi, những gì mẹ nói với một tình cảm sâu sắc không thể nào không để lại một dấu ấn khó phai. Mẹ thích ngồi tàu xuyên Việt đi vào cao nguyên. Nhiều khi hỏi mẹ, sao không đi máy bay cho đỡ tốn thời gian. Mẹ bảo, "ngồi tàu thích hơn, thấy cảnh quan không ngừng thay đổi. Lúc là đồi, lúc là núi, lúc là đường, là những mặt người. Thích nhất là lúc được thấy những cồn cát miền Trung hút tầm mắt. Chẳng có gì đâu, chỉ là những vòng tròn của cát, gió cuốn lấy đẩy đưa, rất đỗi ngút ngàn và diệu vợi. Chẳng có cái nắng nào như nắng miền Trung, chẳng có cái gió nào như gió miền Trung. Con phải hiểu cuộc sống của bao người vô cùng vất vả. Chẳng có ai đứng trước mặt cho con thấy nỗi đau khổ của mình, trừ khi con học lấy cách nhìn và thấy cuộc đời".

Một người bạn ngẫu nhiên quen, ở Huế hỏi: "Hình như có cái gì giữa BN và Huế?". Này, có gì ngẫu nhiên không nhỉ? Hay mọi thứ đều như một bài toán được tính hết rồi. Huế đẹp. Huế buồn. Huế thảnh thơi. Huế của những gì "rất Huế". Huế không tinh tươm mà lại nhiều đổ vỡ. Và có phải vì thế mà Huế xoa dịu được rất nhiều những gì ngổn ngang trong lòng người. Đến Huế khi trong lòng cồn lên bao nỗi niềm về một người quả là một sự sắp đặt rất đỗi ngọt ngào.

Năm qua tháng lại, bạn bè mỗi đứa một phương, công việc khác nhau. Bây giờ người ấy quen đi một mình. Những chuyến đi xa hơn, gặp nhiều người hơn, những ấn tượng mới mẻ hơn. Nhưng chưa bao giờ trong lòng người ấy thôi không nghĩ về chuyến đi Huế năm ấy. "Có một chuyến đi rất Huế và rất Trịnh" - người ấy đã viết cho bạn. Nói rất Huế vì cùng đi là một lũ bạn vô lo, yêu đời phơi phới. Cả lũ con trai con gái túm tụm, không phân biệt "bên ấy, bên này", cứ tiện là ngả lưng nằm toán loạn. Rồi đi ăn, đi la cà, hò hét, trêu người này người nọ. Nói như các bậc phụ huynh ở nhà là "chẳng biết xấu hổ là gì".

Người Huế rất dễ gợi chuyện. Các bác xích lô niềm nở, lịch sự, chở cả lũ đi thong dong trên phố, đứa này nhất định phải đi song song với đứa kia để còn hát cho nó hợp gu. Cả một chuyến đi không lúc nào ngơi tiếng hát. Khởi đầu từ Hà nội, cả lũ sau khi an vị trên xe bus của Sinh cafe bắt đầu điều tra thị hiếu âm nhạc của nhau. Và rất tình cờ, cả lũ đều thấy một điểm chung ở nhạc Trịnh. Dẫu rằng có đứa yêu Trịnh điên cuồng, có đứa chỉ vừa vừa, có đứa cảm được một vài bài, có đứa không nghe nhiều và không tự nghe bao giờ. Anh lái xe bus của Sinh cafe chuyến ấy nữa, vì lẽ gì mà từ đầu đến cuối lại bật những tình khúc Trịnh. Nhiều bài rất hiếm, đến như mấy đứa dân chuyên mà còn không biết. Và trong những lúc mệt quá thiếp đi, tiếng nhạc cũng lẫn theo vào giấc ngủ, cứ thế làm thành một nỗi niềm tự cảm để khi dừng lại ở Huế thì đứa nào cũng ngân nga "Gọi nắng...". Đủ để làm thành một chút Trịnh trong lòng người.

Huế mùa hè bỏng rát. Nhưng đến buổi chiều, khi cái nắng vàng quá đỗi vàng tan đi thì Huế trở nên khác. Giống như một lớp bóng râm ngả lên Thành nội, xoa êm đềm lên những chói chang, hắt lên một nét man mác ngàn đời lên những con đường, lên những bộn bề mặt người và phố chợ. Ăn hàng ở Huế vì thế ngon hơn, quán xá thanh thoát hơn. Và vì thế, chẳng có gì lạ khi người ta cứ mãi nhớ về Huế.

Sông Hương đẹp bởi vì sông Hương nghèo. Một cô bạn than thở. Đi thuyền xuôi vào Chùa Thiên Mụ, Lăng Khải Định, Tự Đức, cô bạn ngắm sông và buột miệng. Phải rồi, sông trong xanh thế, cô độc thế, làm sao có nhiều phù sa để mang nặng những cá những tôm. Nhìn qua nhìn lại, cỏ xanh rì hai bên dọc triền sông, đó đây buộc một con bò ngẩn ngơ gặm cỏ. Thấy Huế đúng là chỉ để chở những thơ và những mộng. Làm sao quen được với cái sự chen chúc hở Huế?

Người Huế có thói quen cứ tối mùa hè lại ra cầu Tràng Tiền hóng gió. Người đi lên, người đi xuống, đi ngang, rồi lại đi dọc. Hàng quán cũng í ới theo. Cái gì cũng có. Được cái đồ ăn vặt thì Huế sẵn vô cùng. Lại ngon, thơm nữa. Dưới cầu, trên dòng Hương, tiếng hò ai khoan nhặt. Nhìn đò rồi hát theo. Cả lũ đứng hát chán rồi lại đi, lại hát. "Hãy yêu nhau đi bù đắp cho trăm năm, trái tim cho ta nơi về nương náu, được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều". Giá như lại được một lần về lại Huế, hát câu tình ca ru mình vào niềm tin ngọt ngào như thế!

Người ấy coi chuyến đi là một chuyến đi trọn vẹn. Dẫu rằng, không thể không có những sứt mẻ khi nghĩ lại những nỗi buồn lặng lẽ mình biết riêng mình khi bỗng nhiên tâm tưởng rời xa bạn bè xung quanh để nhớ về một người. Một cậu bé đã làm nên một đoạn kết vô cùng có hậu.

Cậu mới 16 tuổi. Cậu đang học về nhạc cụ dân tộc. Cậu có giọng ca hay và cậu mơ ước được ra Hà nội thi tiếng hát truyền hình. Nghỉ hè, cậu tranh thủ chạy xe ôm đưa khách từ bến sông vào lăng Tự Đức. Người ấy thấy mình quá may mắn khi chọn đúng cậu, để được nghe cậu kể chuyện thật ngọt và hát những câu hò Huế trong veo trong suốt đoạn đường đi. Cậu có chất giọng tốt. Cậu chưa đủ buồn và lo để truyền tải những lắng sâu của lời hát. Cậu hát theo cách cậu tự cảm. Cái trong trẻo lẫn vào tâm sự. Một cảm xúc thật tuyệt cậu đã thay mặt Huế tặng cho người ấy. Con đường vào Lăng đường mấp mô, bé tí tẹo, xe nọ nối xe kia, bụi mù trời. Câu hát vì thế mà chấp chới đến khó tin. Người ấy không bao giờ tin được mình đã được nghe và được hát trong cát bụi như thế. Cậu bé à, cậu có biết những kỳ diệu cậu đã tặng một người lữ khách không?

Cảm ơn nhé cuộc đời!

Huế ngàn đời, Huế của những ngày xưa.

Nguồn:TTXVNOL